Tết vừa qua tình cờ đọc được một bài tường thuật trong tờ nội san của một câu lạc bộ võ thuật của người Việt ở Mỹ

Tết vừa qua tình cờ đọc được một bài tường thuật trong tờ nội san của một câu lạc bộ võ thuật của người Việt ở Mỹ. Tác giả bài viết dẫn bài thơ Đường “Lương Châu Từ” của Vương Hàn để mô tả cảnh ngày xuân chén tạc chén thù sau màn biểu diễn võ thuật của môn sinh.
Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi,
Dục ẩm tì bà mã thượng thôi.
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu,
Cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi?
Quả thật thời này muốn có mỹ tửu bồ đào cũng không khó. Dân chơi bỏ vài triệu cho một chai rượu cũng là thường nhất là thi có khí thế tập thể toàn anh hùng hảo hán. Dạ quang bôi thì hơi khó, nhưng thôi, ly pha lê chiếu đèn long lánh cũng là thứ khó kiếm ở thời Vương Hàn. Thế là rượu say đến “ngã bàn đèn,” đố đứa nào không uống mà dám cười. Thế nhưng thế nào là sa trường và thế nào là chinh chiến? Đi đâu đến nỗi không có mấy người về?
Đọc bài viết đó tôi bỗng giật mình khi thấy mình lâu nay bị phim ảnh Tàu đầu độc quá cỡ. Lâu nay bị nhồi sọ tôi cứ tưởng, giang hồ hảo hán trong các võ đường luôn có hành động trọng nghĩa khinh tài. Họ không thỏa hiệp với các ác, luôn đứng về phía nhân dân. Lý tưởng trừ gian diệt bạo bao luôn cả hành động không dung thứ cho đám tham quan ô lại. Kể gì đến đám lục lâm chuyên hà hiếp đàn bà con gái. Chắc chắn các võ đường chính khí ngời ngời cũng không cần đến dân treo giải thưởng để gởi đến chiến thư nhỏ vài giọt máu. Đấy là chưa nói đến nếu trong triều đình mà có Tứ Đại Danh Bổ: Vô Tình, Thiết Thủ, Truy Mệnh và Lãnh Huyết đấy nhé. Việc nghĩa chẳng đến các anh.
Còn cái đám thư sinh mặt trắng trong phim thì thôi khỏi nói. Suốt ngày chỉ biết ngâm thơ vịnh nguyệt, tán tỉnh tiểu thơ, thở than sinh bất phùng thời. Có động thì chạy trước, và chỉ can thiệp khi nắm chắc phần thắng và có dịp hoa dạng trước người đẹp.
Thế nhưng thực tế của thời nay thì nói dzậy mà không phải dzây. Mấy cuộc cách mạng màu, hoa, thậm chỉ vải. . . nhung đều do trí thức và sinh viên học sinh đứng đầu. Phong trào sinh viên học sinh thời Pháp thời Mỹ cũng vậy. Thậm chí trong văn học, e lệ như Lục Vân Tiên lần đầu gặp Nguyệt Nga phải bảo “khoan khoan ngồi đó chớ ra” thế nhưng gặp chuyện bất bình chẳng tha, gặp đám cướp Phong Lai liền “đè xuống bẻ ngay một giò.” Còn, anh hùng hảo hán của võ đường là để . . . biểu diễn võ thuật. Và “túy ngọa” ngay sân cát cắm mộc nhân hay mai hoa thung. Bọn lục lâm thảo khấu thì để . . . dân chúng tự lo. Chính khí ngời ngời nên đủ sức làm thêm hai ba két nữa. Chị em có bị vài tên đạo tặc hà hiếp thì tự lo đi nhé.
Từ nay dứt khoát không coi phim Tàu nữa. Đời chỉ nên bị lừa vài lần. Nhục như con cá nục.

Comments are closed.