Hãy là phụ nữ

Hãy là phụ nữ, đừng là thú cưng!
Được làm khách mời tọa đàm ‘bạo lực tình dục phụ nữ’, do một… nhà sư làm chủ đề tài. Bạn ấy vừa là sinh viên ĐH Sư phạm Hà Nội, đồng thời đang tu hành trong một ngôi chùa gần đó. Nhiều câu chuyện thực tế và đau lòng về bạo lực với phụ nữ được chia sẻ.
Tôi thì luôn cho rằng, giống như rất nhiều vấn đề xã hội khác, bạo lực gia đình cần “đông tây y kết hợp”. Song song với việc đưa ra những thiết chế pháp luật để bảo vệ những người yếu thế, thì vấn đề rất quan trọng còn lại là thay đổi nhận thức.
Trong gia đình truyền thống, phụ nữ chính là những người đưa ra nhiều luật lệ quy định bó buộc nhau và cũng cay nghiệt với nhau nhất. “Đàn bà phải thế này thế kia” “loại đàn bà ấy bị đánh là đáng đời” “phải thế nào mới bị đánh chứ”… Khi một người phụ nữ làm điều gì không vừa ý người khác, những người thúc giục bắt ép người đàn ông “dạy” vợ bằng nắm đấm cũng thường là… phụ nữ.
Vì “đàn bà hơn nhau tấm chồng”, nên đã bao lần tôi chỉ biết ố á kêu Trời khi nghe những câu chuyện kiểu nửa đêm con gái chạy về nhà mẹ cầu cứu vì bị chồng đánh. Mẹ lại bắt bằng được con quay lại nhà chồng, để rồi sáng hôm sau đến nhận xác con. Gần đây nhất tôi nghe câu chuyện một cô gái uống thuốc sâu tự tử vì người đàn ông cô yêu đi lấy vợ. Vấn đề ở chỗ mẹ cô phát hiện sớm nhưng không dám kêu cứu, chỉ lẳng lặng đưa con ra trạm xá. Kết quả là cô chết. Tôi hỏi người kể chuyện: vì sao bà mẹ không dám kêu cứu? “Vì lộ ra là tự tử vì trai thì thằng nào thèm lấy?” Tôi chưa kịp kêu Trời, người kể chuyện lại bồi thêm “Mà có cứu được cũng chả thằng nào dám rước!” (!!!)
Mỗi lần nghe những câu chuyện như vậy, tôi càng tin chắc rằng nếu không thay đổi nhận thức, “tẩy não” những người phụ nữ trước, thì chẳng có chính sách hay thiết chế pháp luật nào đủ giải quyết những vấn đề trên. Không ai cứu được bạn, khi bạn không muốn tự cứu mình. Đấy là khu vực nông thôn, còn các quý cô thành thị thì sao?
Sẽ có cả trăm người phụ nữ khó chịu khi tôi nói điều này: trong mắt tôi, những người hay khoe khoang được chồng/nhà chồng chiều chuộng này khác và lấy đó là điều để tự hào, kiêu hãnh “vì mình hơn những con khác” (tất nhiên nhắc tới với sự ghi nhận trân trọng lại khác); cũng đáng thương chẳng kém những nạn nhân bị bạo hành.
Nó thể hiện tâm lý tự ti, yếm thế và lệ thuộc. Giống người vợ đi đánh ghen với người tình của chồng thì cả hai đều đáng thương như nhau, không giữ được tình yêu thì ít nhất giữ được sự tự tôn bản thân. Điên cuồng ghen tuông chỉ thể hiện sự thất bại, yếu đuối và mù quáng, chưa nói đến khía cạnh pháp luật.
Được yêu thì đón nhận và trân trọng, nhưng lấy đó là thước đo sự “hơn người” thì sai mất rồi. Khi những người phụ nữ không hỏi nhau: cô ấy là ai? cô ta đã làm được gì? cô ấy làm được điều đó thế nào? Với tinh thần học hỏi cầu thị, mà họ lườm nguýt nhau: chồng/bồ cô ta là ai? Nhà chồng giàu không? Ngày cưới được cho mấy cây vàng? Xấu thế mà sao chài được giai ngon thế?… rồi hàng ngày mất nhiều tiếng đồng hồ cho việc khoe quà, váy, ô tô, hàng hiệu… bạn trai tặng… thì mầm mống tổn thương đã hình thành.
Khi bạn tự tước bỏ hết khả năng, đam mê, công việc và cả lòng tự trọng để chạy theo một mối quan tâm duy nhất là đàn ông, biến mình thành nô lệ, thành “thú cưng” của người ta; thì một ngày bạn phải đánh phấn dày cộp, hay đắp những bộ cánh hàng hiệu lên người để che đi những vết thương bầm dập bị bạo hành trên cơ thể, cũng không khó hiểu.
Cái gì mua được bằng tiền cũng rẻ, và đã xác định giá trị của mình chỉ nằm ở những thứ người khác mang lại, đặt c/s mình vào tay người khác thì rủi ro là hệ quả.
Tôi quan sát những người phụ nữ thành công và hạnh phúc, họ luôn có những nguyên tắc nhất định: họ làm việc chăm chỉ, nghiêm túc; chân thành trong các mối quan hệ, hiểu rõ giá trị bản thân và đặt lòng tự trọng rất cao.
Đàn ông không cần mua túi hiệu hay váy áo cho họ, nhưng đồng thời cũng đừng nghĩ đến việc điều khiển, áp đặt hay xúc phạm lòng tự tôn hay nguyên tắc sống mà họ đặt ra; đương nhiên sự cợt nhả hay xâm phạm cũng khó có cơ hội phát triển. Đó chính là hàng rào phòng ngừa bạo lực cho bạn.
Không tin bạn hãy đi hỏi những người đàn ông: nếu một phụ nữ cư xử đúng mực, nghiêm ngắn; trân trọng anh và tự trọng mình; không vụ lợi tiền bạc, không dựa dẫm ỷ lại, yêu anh với trái tim chân thành, anh có thể/có dám/có nỡ sử dụng cơ bắp với cô ấy không?
Hãy là phụ nữ, đừng biến mình thành “thú cưng”, đến lúc hết “cưng” là lúc phiền đó!

Comments are closed.