VẾ ĐỐI HÓC BÚA

VẾ ĐỐI HÓC BÚA
Nước Vệ thế kỷ 21 trước công nguyên có một ông đồ rất giỏi chữ. Hằng năm, cứ đến dịp hoa đào nở, lại thấy ông bày mực tàu giấy đỏ, bên phố đông người qua. Ngoài biệt tài viết thư pháp đẹp như rồng bay phượng múa, ông đồ còn nức tiếng khắp vùng bởi khả năng giải câu đối cực nhanh.
Một hôm vừa mới mở hàng thì có người khách từ nước Việt tìm đến. Rút trong tay áo ra mẩu giấy nhỏ, khách nói nghe danh thầy đã lâu, nay tìm đến xin thầy giải cho vế đối này để về trưng cho có cái gọi là phong vị ngày tết.
Ông đồ bày nghiên mực, giấy đỏ xuống đất rồi ngồi bắt chân chữ ngũ, đoạn đằng hắng như một nhà nho chân chính, rồi bảo, ờ đưa ta xem câu đối kia ra như nào để còn giải. Khách nghe vậy liền khúm núm đưa mẩu giấy. Ông đồ chau mày lẩm nhẩm đọc:
– “Không nói không mà chỉ là không nói”. Mẹ, ta viết chữ nho đong dọi 30 năm nay tuyệt nhiên chưa bao giờ gặp vế đối lạ lùng như này. Ông nói thật đi, câu này của ai? Mạnh Tử, Khổng Tử hay Lão Tử?
Khách khúm núm bảo.
– Dạ, thực ra tôi nghe lỏm được, thấy thâm thúy quá bèn đưa đến đây nhờ thầy giải thành một câu đối hoàn chỉnh, đặng mang về treo ba ngày tết.
Ông đồ suy nghĩ một lúc rồi nói.
– Chịu rồi, hàm ý của nó sâu xa, lắt léo, ý tại ngôn ngoại quá, ta ngẫm mãi mới hiểu nên không thể đối lại được. “Không nói không mà chỉ là không nói””, phải thừa nhận tay nào ra vế đối này rất giỏi văn. Một người giỏi chữ như này nếu không làm Bộ trưởng bộ giáo dục quả là thiệt thòi cho nền tuyên giáo nước nhà biết bao.
Khách gãi gãi tai, xoa tay trình bày.
– Dạ, rất tiếc ông ấy lại làm Thứ trưởng Bộ Y mất rồi.
– Thứ trưởng mà giỏi văn nhỉ. Thế Bộ trưởng hiện đang làm gì, có giỏi văn không?
– Dạ, đang soi bọ gậy, săn loăng quăng và ngửi thực phẩm thiu ạ. Văn thì bình thường nhưng nghe nói giỏi võ lắm, vì mặc dù bị bọn mạng đánh cho tả tơi nhưng chị ấy vẫn không hề lung lay.
Ông đồ gật gù.
– Tinh thần quả cảm như vậy là tốt, đội tuyển bóng đá U22 xứ các người có được bản lĩnh như thế thì sợ gì Thái Lan. Theo ta, nên đề cử chị ấy vào chức huấn luyện viên đội U22. Bọ gậy bé thế chị còn bắt được thì quản gì những việc đại sự.
Khách nghe xong lấy làm tâm đắc lắm nhưng bụng vẫn lấy làm thắc mắc về vế đối kia. Ông đồ thấy vậy liền rỉ tai.
– Ông mang câu đối ấy về hỏi Hội Nhà văn Việt Nam ấy, ta nghe nói chỗ đó có một tay nhà thơ việc gì cũng làm được kể cả xin xe ô tô và giải câu đối, trừ làm thơ ra.
Khách dập đầu cảm ơn rối rít rồi bắt xe ôm theo đường tiểu ngạch trở về nước Việt.

34 thoughts on “VẾ ĐỐI HÓC BÚA

  1. Ngày xưa làm báo, đi thâm nhập thực tế cave về, tổng biên tập hay hỏi bọn tôi, thế có mần phát nào không? Tôi thay mặt anh em bảo “Không nói không, chỉ không nói không địt” :)))

  2. E tưởng lại cái câu quen thuộc “tôi bảo mệt nên chỉ nói chuyện thôi ko làm gì cả”. E thấy bài phóng sự nào về cave các nhà báo là đều dùng câu thần chú này :))

  3. Nói chung phát ngôn ngu như này thì thì chỉ làm phó thôi, để anh bày cho cách diễn đạt, nó như này này “Bộ trưởng không phủ nhận chuyện đó, có điều không khai ra thôi”!

  4. Nói hơi mất dạy tý. Chúng mày toàn đồ ngu. Đã bao giờ nghe văn vẽ chưa. Văn mà không vẽ thì … chó nó nghe. Họ văn vẽ nên họ mới làm được … còn chúng mày không văn vẽ được thì đừng có mà… ( nói bậy đừng chấp hi) …

  5. Ông Song Hà nói về chủ tịch hội nhà thơ như thế đéo phải, ít ra thì ra biển ông ấy cũng viết được thơ là sóng đánh tụt quần

  6. Thầy đồ đi Quất lâm về bị vợ tra khảo thầy bẩu ” không nói không Quất, mà chỉ không nói không Lâm” bà vợ già ù tai chẳng hiểu gì… rõ khộ@@@@

  7. Trời ơi ! Em viêt thé này thì bao nhiêu nhà văn, thầy dạy văn (kể cả T) phải giải nghề thôi ! Duy nhất T chỉ thấy một chỗ ” sai” là : ông đồ hỏi khong phải “Mạnh Tử” mà T nghe ông ấy hỏi có phải MẠNH TIẾN không ? Mà MẠNH TIẾN là người Nghệ An, nên giỏi đổi TỰ ra KIM đó em !!!

    1. Nên cấm những cô chân cò, đầu gối củ lạc, mông lép thôi. Những cô mông to nên khuyến khích mặc váy ngắn để tạo động lực cho học sinh đến lớp.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *