LẠI CAFE CHỦ NHẬT: Trò chơi bôi nhọ

LẠI CAFE CHỦ NHẬT: Trò chơi bôi nhọ
(Trước hết chân thành cảm ơn tất cả các bạn đã chúc mừng sinh nhật Chu Mộng Long. Không thể trả lời hết tất cả các bạn trong hộp thư và trên các comment. Mong các bạn thứ lỗi. Và xin được tạ lỗi bằng một câu chuyện thời nhỏ. Chuyện trò chơi bôi nhọ.)
——————
Hồi nhỏ bọn tôi hay chơi trò bôi nhọ.
Cái thời hợp tác hợp te, bọn trẻ như tôi, cả trai lẫn gái, đều chỉ được mấy miếng giẻ mà che cái đó. Mỗi đứa độc chiếc quần đùi, sang thì vải tám thô, nghèo thì vải bao cát. Con gái thì thêm cái áo nhưng rách tươm. Kim chỉ thời đó đắt đỏ, nên quần đứa nào cũng hay rách đáy mà không có kim chỉ nào khâu lại hết. Quần gì mà cứ mỗi lần chơi bắn bi, đánh đáo, hễ ngồi xuống là bị rách toẹt ra, chim bướm tô hô. May mà đứa nào cũng như đứa nào nên không biết xấu hổ là gì.
Không biết các bạn thế nào chứ riêng tôi hay bị mẹ mắng là chim có răng. Mấy lần đi đái cố gắng bóc hết bao quy đầu ra kiểm tra vẫn không thấy chiếc răng nào. Ghét mẹ mắng oan!
Ngoài những trò bắn bi đánh đáo của bọn con trai là trò bôi nhọ cho cả trai lẫn gái. Quê tôi có cái rừng dầu. Khi thả bò vào trong núi là mang theo nồi nấu cơm. Nói là cơm nhưng chủ yếu là độn khoai, mì. Củi là gỗ dầu nên lớp nhọ đít nồi rất keo. Trưa ăn cơm xong là lật đít nồi lên chơi trò bôi nhọ. Hồi đó không có bài, chỉ có trò đơn giản là oẳn tù tì. Đứa nào thua là bị bôi lên mặt một quệt. Hết chỗ trên mặt là quệt đến tận dưới thân và cả đến chân.
Trò này vui lắm. Bây giờ nhớ lại thấy bọn tôi thời đó không khác thổ dân, rất đậm đà bản sắc.
Trước khi lùa bò về nhà, cả trai lẫn gái nhảy ùm xuống suối tắm một trận thỏa thuê.
Đấy, cả trai lẫn gái chúng tôi bôi nhọ nhau một cách vui vẻ, chưa bao giờ cãi vã hay kiện tụng hay đánh nhau. Nhờ bôi nhọ nhau mà được tắm cùng nhau. Con sông cái suối nó rửa sạch hết nhọ cho cứ có gì đâu. Không ai quy tội ai thù địch.
Đến một ngày kia, bọn con gái bỗng lớn nhanh như thổi. Người chúng nó nở nang trông rất thích. Nhưng chúng vẫn là trẻ con. Vẫn cái trò bôi nhọ vui vẻ như không có chuyện gì. Một hôm oẳn tù tì đến hết cả buổi trưa, thân thể đứa nào cũng không còn chỗ bôi nhọ thì mới xảy ra chuyện. Cái đứa con gái lớn nhất đàn kia nghịch ngợm bôi thẳng vào cái chỗ quần rách của tôi. Tôi nổi cáu:
– Mày không sợ nó cắn à? Mẹ tau bảo nó có răng đấy!
Con kia càng nổi hứng bôi tiếp phát nữa. Khi ngồi bệt, thằng nhỏ nhà tôi lòng thòng dưới đất đã bẩn, lại bị quệt nhọ nên càng thêm lấm lem. Tức mình tôi nhìn thẳng vào cái quần rách của con kia, tay quệt một quệt vào đít nồi rồi quệt thẳng vào em bé của nó. Kể thì lâu chứ sự việc xảy ra trong chớp mắt. Bất ngờ nó khép đùi và kẹp tay tôi lại rồi thét lên:
– Tao cắn cho mày biết tay!
Cả bọn vỗ tay cười ầm lên. Tôi véo một phát vào em bé của nó và vội vàng rút tay ra. Một cảm giác lạ lùng len vào tôi. Có gì đó không ổn. Nhìn mặt con bé kia đỏ lên phừng phừng. Hóa ra em bé của nó đã mọc tóc. Tôi bắt đầu hối lỗi. Từ hôm đó con bé cũng mặc cảm không chơi nghịch với chúng tôi nữa. Chúng tôi trưởng thành như vậy đó.
Mấy chục năm sau có dịp về quê, tôi gặp lại cô gái đó trong bữa tiệc sinh nhật do bạn bè tổ chức cho. Trong lúc vui vẻ, tôi nhắc chuyện oẳn tù tì năm nào, rằng nhờ trò bôi nhọ vào chỗ rách đó mà cả hai trưởng thành. Không ngờ thị lại đỏ mặt và trịnh trọng mắng:
– Vô duyên. Bây giờ đã làm cha làm mẹ rồi nhen. Chơi trò đó người ta sẽ bắt bỏ tù đấy!
Tôi cười:
– Làm như cái đó là lãnh đạo của chúng ta vậy? Mà này, lãnh đạo của chúng ta bây giờ được bọc kín lắm, chắc chắn lắm. Mà nếu có bôi nhọ sâu vào đó được thì cũng không nhọ thêm tí nào à nhen. Hình sự hóa mà làm gì… Hì hì…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *