[Đà Nẵng] CẬU BẠN 9X MIỀN TRUNG KHÔNG BẰNG CẤP LƯƠNG 1000$ VÀ HÀNH TRÌNH ĐẦY Ý CHÍ NƯỚC MẮT

[Đà Nẵng] CẬU BẠN 9X MIỀN TRUNG KHÔNG BẰNG CẤP LƯƠNG 1000$ VÀ HÀNH TRÌNH ĐẦY Ý CHÍ NƯỚC MẮT
(Xin tặng 1 bạn SV đang trong hoàn cảnh bế tắc hiện tại, hi vọng em sẽ có thêm cảm hứng khi đọc được câu chuyện thật từ bạn của anh)
Thứ duy nhất đứng giữa bạn và ước mơ chính là ý chí để cố gắng và niềm tin rằng ước mơ này có thể thành hiện thực.
– Joel Brown –
Hoan có cậu bạn men (92), quê Bình Định. Làm Design, người mẫu ảnh ở Tp Đà Nẵng, lương 1000$, cao gần 1m8. Rất bảnh zai, cơ bắp đúng chuẩn (yêu thích gym) và sống ứng xử rất biết trên dưới đức độ. Mới quen với cậu bạn này nữa năm nay gần đây. Mình rất nể phục bản lĩnh của chàng trai này.
Cậu lớn lên trong gia đình có 2 anh em trai, với nhiều sóng gió. Là con đầu; triết lý bố mẹ thương cho roi cho vọt, có lẽ áp dụng vào hoàn cảnh bản thân cậu rất nhiều. Từ nhỏ với bản tính bướng và thích tìm tòi khám phá, đã khiến cậu ăn rất nhiều bánh đòn từ mẹ của mình, vì cái tội đã làm ảnh hưởng rất nhiều người khác.
Ngày cậu nhận giấy báo đậu Trường Đại Học Kiến Trúc Đà Nẵng. Trong khi lứa bạn học với cậu ở quê, thì rất ít người đậu được Đại Học. Ai cũng ghen tỵ với cậu, thế ấy mà Mẹ cậu sinh bệnh và chỉ muốn cậu đừng đi học để ở nhà đi làm và ở gần với Mẹ. Trong khi gia đình có bố và em trai đã lớn ở nhà, kinh tế nhà cũng khá nữa.
Chính sự ham học đó, Cô của bạn ấy (người mà cậu đã bao bọc cậu ấy từ nhỏ) đã lên tiếng nói với gia đình. Để rồi chính cô thuyết phục được gia đình và trực tiếp đưa cậu đi nhập học ngoài Tp Đà Nẵng.
Thời gian cậu sống tại mảnh đất đáng sống nhất Việt Nam. 3 năm đầu sinh viên (SV), với thành tích học tập chuyên môn trong lớp ở mức trung bình (thậm chị tệ). Trái ngược với việc học, trong cuộc sống cậu ấy lăn xả đủ thứ. Cậu làm đủ thứ công việc thêm, từ làm nhà hàng, gia sư, tới quản trị web, kinh doanh mỹ phẩm, người mẫu ảnh, chụp ảnh studio, thiết kế, dịch vụ thám tử…
Đỉnh điểm nhất ở thời điểm đó, cậu gom góp được 300 triệu từ các nguồn mối quan hệ. Kết hợp với một người anh bỏ hơn 700 triệu (gia đình có gia thế kinh tế). Đánh liều, hai người nhập một lô hàng Giày bên Trung Quốc hơn 1 tỷ vnđ về bỏ sĩ kinh doanh lại cho các mối. Nhưng thật không may, cú liều đã bị dính phốt hải quan. Và thế, toàn bộ số tiền gom góp làm lụng lâu nay của cậu tan hoang trong phút chốc.
Ngoài việc trên trường trả nợ các môn đủ thứ mệt (mất thời gian và tiền bạc học lại), người yêu diễn viên Hàn Quốc cậu quen qua mạng cũng chia tay vì lý do khách quan đặc thù showbiz, làm cậu buồn càng thêm buồn. Ấy thế giờ cú chơi kinh doanh lớn nhất lâu nay của cậu cũng bể nữa. Cậu thực sự sốc nặng nề.
Mọi thứ đến với cậu hết sóng này dập, tiếp thêm sóng khác đè liên tục. Chàng trai trẻ 21 tuổi, lần đầu tiên cậu thực sự cảm nhận được sự éo le đến cùng cực của cuộc đời.
═════════════════════════════════
Sau biến cố lớn đầu tiên.
Năm thứ 4 (SV), cậu chú tâm vào việc học để xử lí các môn còn ì ạch kịp tiến độ học ra trường. Nhưng cũng rất ngập lụt cho việc trả các môn vì quá nhiều. Thế nhưng ánh sáng cuộc sống đả mở cho cậu một cơ hội mới sau biến cố. Mà cũng có thể nói chính nó là bước ngoặt cho cuộc đời cậu.
Sau hơn nữa năm SV năm 4. Một người bạn trong quá trình lăn xả cuộc sống của mình cậu quen. Ngõ lời giới thiệu cho cậu, một công ty thiết kế bên Singapore, đang tuyển CTV thiết kế các thứ liên quan tới thương hiệu. Cậu có muốn thì apply vào.
Thế rồi trong âm thầm, ngoài việc học và trả các môn học trên trường ĐH. Cậu apply vào công ty bên Singapore làm CTV thiết kế thử việc 6 tháng không lương. Làm việc online ở Việt Nam trao đổi qua email với công ty, thời gian làm từ 0h sáng đến 6h sáng (giờ Việt Nam); đúng theo nhu cầu bên yêu cầu của công ty và khách hàng.
Trong khi mỗi ngày, lên lớp là ngủ tí bỉ (cậu làm việc xuyên đêm), cậu chịu nhiều ánh mắt soi mói, ngôn từ điều ra tiếng vào của các SV khác. Mấy ai biết được, trong cậu đang nung nấu một quyết tâm sắt đá vực dậy lại cuộc sống của mình.
Được bao nhiêu thời gian cậu dồn hết cho việc học trên lớp cũng như trả môn, rồi dồn vào công việc thiết kế không lương làm xuyên đêm. Có lẽ điều an ủi nhất với cậu lúc này, là có một cô bạn gái mới đã luôn hỗ trợ cậu thời điểm này.
Sau cơn mưa trời lại sáng. Đúng là trời không phụ lòng người, với biết bao sự chịu đựng, nỗ lực cố gắng làm việc không ngừng nghĩ. Cậu được công ty bên Sin nhận thử việc 2 tháng làm việc trực tiếp, bên trụ sở lương 3000$ cũng như bao nhân sự khác. Trước khi có nhận làm việc chính thức hay không.
Đọc tin vui trên Gmail. Cậu như vỡ òa và hét toáng như muốn xé toang bầu trời, để nói lên nỗi lòng của một chàng trai đã nén quá nhiều cảm xúc. Tận hưởng sự phấn khích chưa được lâu, cậu đứng trước quyết định bước ngoặt ảnh hưởng tới rất nhiều quan trọng trong đời cậu. Nên đi hay không?
Nếu đi thì cậu sẽ phải dừng việc học, xa người yêu, xa người thân VN. Đi thì có một tương lai rộng mở cho nghề nghiệp sắp tới. Sau nhiều đêm trăn trở, cậu quyết định báo cho gia đình ở quê, bạn bè, người yêu. Là cậu sẽ đi Sin làm việc tuần tới trước sự bất ngờ của mọi người.
Cậu chấp nhận dừng lại việc học để đánh đổi một chi phí cơ hội tốt hơn. Cậu gom mọi nơi một số chi phí để đi cho một cuộc chơi mới.
═════════════════════════════════
Nhưng đời không như là mơ.
Niềm vui chưa được trọn vẹn. Thì biến cố đến với cậu như một vở kịch hài trên phim. Cậu và bạn gái đi chơi 1 chuyến về quê trước khi qua Sin. Bằng xe máy chạy từ quê ra Tp Đà Nẵng để kịp chuyến bay ĐN vào SG rồi qua SIN, vì chút bất cẩn ngủ gục khi lái xe của cậu.
Hai người tự té ngã trên đường lộ khi xe mới ra tới Quảng Ngãi. Trong khi cô người yêu không sao hết, vì được cậu che chở khi ngồi trước lái. Thì cậu thương tích đầy mình khi ôm luôn cái cột trụ giao thông với lực cực mạnh khi ngã.
Vừa khóc vừa lái xe, người yêu chở cậu ra tới ĐN. Mặc cho sự đau đớn quằn quại, cậu muốn người yêu chở ra ĐN cho bằng được để kịp giờ bay. Không muốn mất thời gian vào bệnh viện trễ mất cơ hội cuộc đời. Ra tới ĐN cô gái đôn đáo chạy đi mua Vali để xếp hành lí cho Cậu. Còn cậu ráng vừa khóc, vừa xử lí các thương tích trên người và mang ao quần trong đau đớn để kịp đi.
Lên máy bay ĐN để kịp vào SG. Cô tiếp viên lo cho cậu quá, nguyên cả buổi bay có một tiếp viên luôn như trông chừng cậu. Vào được SG lên máy bay qua SIN, tiếp viên còn lo hơn khi thấy tình hình cậu càng ngày càng tồi tệ hơn rất nhiều. Và khi xuống sân bay bên Sin, cậu được đưa ngay vào bệnh Viện bên đó hỗ trợ.
Xuyên suốt nữa tháng nằm viện, tiền viện phí cậu không đủ bù. Cộng với việc không kịp tới trực tiếp chỗ làm, cậu bị loại khỏi danh sách nhân sự hôm đó được nhận. Bi đát hơn, lúc đó trong người không còn đồng nào; trước khi đi tự tin tự hào trước mọi người bao nhiêu thì giờ không biết bỏ mặt đi đâu.
Công việc không được nhận, tiền viện phí chưa trả đủ, tiền mua vé máy bay còn không mua nổi làm sao về. Đã vậy người yêu bên VN biết còn trách móc cậu nữa khi cậu chia sẽ ra.
Cậu từng nói với tôi: “Lúc đó tao từng nghĩ quẩn chỉ có nhảy…thôi mày ạ. Không thì tao cũng làm tấm bảng đứng xin tiền rủ lòng thương, để có tiền vé máy bay để về VN chứ sao”.
Lúc khó khăn nhất mới biết được chính đâu là bạn bè thực sự. May mắn là lúc đó chính mấy cậu bạn từng quen trong kinh doanh giờ đã đi Mỹ học. Họ đã gửi xiền qua cho cậu mượn để trả viện phí và đặt may vé máy bay để cậu về lại VN.
Về VN trong hoàn cảnh thảm bại bi đát, được một quảng thời gian rất ngắn người yêu chăm sóc đỡ bệnh. Cô ấy cũng rời bỏ cậu ra đi, chia tay. Với cậu, không tiền, không công việc, không bạn bè, không học… đủ thứ không. Nợ tiền nhà ông chủ trọ, cả tháng lân la đi xin việc, với 10 ngàn để ăn cho 3 bữa mỗi ngày, uống nước lã qua bữa trước khi tìm ra được việc làm. Thậm chí có khi hai ngày chỉ có uống nước lã qua bữa.
Đúng một tháng lân la xin việc và nằm dưỡng bệnh. Cậu cũng được Shop FPT nhận vào làm nhân viên tư vấn bán hàng các sản phẩm công nghệ. Đáng lí ra trong hoàn cảnh này có việc làm, cậu sẽ vui mừng nhưng cảm xúc trong cậu đan xen lẫn lộn. “Có việc thì cũng vui mà đi làm thì coi như đánh mất cái nghề thiết kế mình học thì cũng rất tiếc” cậu nói. Và rồi từ chối công việc sale để chờ tin từ công ty thiết kế. Cậu lại tiếp tục sống trong cảnh mỳ tôm, nước lã và cô đơn.
═════════════════════════════════
Đúng là bầu trời không chỉ có màu xanh.
1 tuần sau đó. Cậu nhận được email từ công ty cũ bên SIN, mời cậu làm chuyên viên thiết kế lại. Nhưng không làm việc trực tiếp tại trụ sở bên SIN nữa; mà cậu sẽ nhận đơn hàng qua email và thiết kế gửi qua trở lại email cho khách hàng. Làm việc xuyên đêm như cũ, lương sẽ là 1000$ khi làm ở online ở Việt Nam chứ không còn là 3000$ khi làm trực tiếp như bên SIN.
Đến bây giờ, mọi thứ với cậu đã cơ bản vào guồng ổn định lại rồi. Tại Tp Đà Nẵng, ban ngày cậu đi chơi, làm mẫu ảnh (nếu có), còn không đi tập gym, ngủ bù. Tối bắt tay vào làm việc thiết kế trong âm thầm. Cuối tháng nhận $. Sống tiết kiệm và giản dị, khiêm tốn bình tĩnh và cứ tiến lên dối diện với các sóng gió tiếp theo của cuộc đời.
Có những giai đoạn MCR đang thiếu vốn lưu động. Hôm trước đi chơi với nó. Hoan hỏi: “Tại sao mày chơi chưa lâu với tao, sao trước mày cho tao mượn số tiền lớn liền (đả trả) mà mày còn không cần biết hay hỏi lí do tao mượn vì điều gì?”
“Đó là vì bữa cafe làm quen đầu tiên tao với mày, mày tặng tao túi ngũ cốc TOPPY của mày sản xuất. Thực ra đó chính là lúc tao đang uống nước lã cầm qua bữa, khi hai ngày chưa có cái gì trong bụng khi tao về VN xin việc lại đó”, cậu nói.
Đúng là sự đời, mọi thứ đều có lí do của nó. Hãy học cách khiêu vũ với những thách thức cuộc đời và cứ tiến lên phía trước.
═══════════
Hoan Value (T/tin cá nhân http://goo.gl/sFe1wy)
Tư vấn & Triển khai Giải pháp Marketing tăng doanh số.

2 thoughts on “[Đà Nẵng] CẬU BẠN 9X MIỀN TRUNG KHÔNG BẰNG CẤP LƯƠNG 1000$ VÀ HÀNH TRÌNH ĐẦY Ý CHÍ NƯỚC MẮT

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *