Cách mạng

Cách mạng.
Mặt hồ xanh phẳng lặng. Bãi cỏ cũng xanh mướt, bên hàng cây phong xanh thẫm của mùa hè.
Người đàn ông và em bé dõi theo chiếc tàu bay đang lướt qua trần mây thấp. Phong thái hai cha con, giờ thì họ đã là cha với con, thật an nhiên tự tại dưới buổi chiều yên tĩnh.
Người phụ nữ thứ hai mà ta không thấy mặt, là mẹ em bé kia, hẳn cũng đang mỉm cười mà bấm khuôn hình này.
Tôi không biết họ có biết ngày mùng 8/3 hay không, nhưng tôi yêu thích tấm hình em gửi về. Tấm hình toát lên sự bình thản từng trải người cha, sự hồn nhiên tin cây của em bé và cái tinh tế linh tay của người mẹ đang chụp khuôn hình.
Họ là những người đang hạnh phúc.
Hôm qua tôi lại được xem những tấm hình khác. Những tấm hình mô tả cuộc cách mạng long trời lở đất dưới trời mưa tầm tã nhằm tôn vinh nữ quyền tại Hà Nội.
Cuộc cách mạng năm nào cũng thế, diễn ra trong một và chỉ một ngày mà thôi, như một tiên đề.
Bạo lực hoa tươi, bức cung lời chúc tràn ngập trên mạng, chất ngất lòng đường, sáng nay bỗng rời rã giấy gói, rũ rượi bông tàn trên xe vệ sinh góc phố.
Tôi mệt mỏi với các cuộc cách mạng lắm rồi.
Bỗng dưng lên huyết áp.
Haizaaaaaaaa….!

13 thoughts on “Cách mạng

  1. Chỉ muốn diễn đạt hạnh phúc, sự quan tâm nó diễn ra hàng ngày nho nhỏ chứ nó không đến kiểu phong trào hay cách mạng thôi Amy Pcbt 😀

  2. Thiếu một cái tĩnh tâm tự tin nền tảng. Cả nước hoặc được hô hào hoặc tự phát cứ như lên đồng tập thể.

  3. Cái đoạn văn đầu hay hay quen quen mà tôi nhớ đã đọc ở đâu rồi . Giống đoạn văn trong truyện ” Không gia đình”.

  4. hay cụ ạ, VN ta được cái tự diễn biến, tự chuyển hóa, tự dưng giờ 8/3 thành ngày tặng quà, he he. Nhà cháu thấy 8/3 các mẹ còn áp lực hơn ngày thường vì lo quà tặng cô giáo của con, chồng các mẹ thì lo quà, lo hoa tặng bạn gái ( ko phải bồ đâu ạ), tặng đồng nghiệp…..cứ gọi là náo nhiệt cả lên dù chả ai thích. Chiều qua nhà cháu đi làm về ngang qua hàng ca da ô cê ở Hàm long, giật cả mình 1 anh chồng của phụ nữ nào đó ngật ngưỡng lao qua đường ngay trước mũi xe, chân nam đá chân chiêu, cổ đeo cái dây xanh nhưng còn nhớ nhét thẻ vào túi ngực nên ko nhìn đc cty nào. Nhà cháu thoáng nghĩ: ko biết 8/3 nhà này sẽ ra sao? Haizz. những ngày này ở quê có khi yên ả hơn cụ nhẩy

    1. Đúng là đàn bà. Nói sao cũng được.
      Nhân ngày Quốc tế phụ nữ, không thấy lời chúc mừng thì bảo: Bọn đàn ông chả thằng nào galang, thiếu nhân quyền bình đẳng giới. Lúc bị ”bức tai” lời chúc thì bảo: Thèm yên ả, riêng tư.

  5. Ở trên thì bảo: Mệt mỏi, lên huyết áp. Ở dưới thì nói: Phát ốm vì đồng cốt.
    Bao giờ mê sảng thì gọi anh em một tiếng lão nhé.

  6. Hiếu Lê ai thì ko biết chứ riêng mình hồi mới đi làm, đến năm thứ 2 cq tổ chức 8/3 mình đã bị chửi vì trêu: lại sắp 8/3/1899 tại Chicago…., he he, thấy cứ lởm lởm thế nào ý, ngồi nghe cái thứ sáo rỗng, vô bổ, chả liên quan. Còn ai có lòng thì mình vẫn sẵn mề, từ chối là ko lịch sự, ng cho, tặng lại buồn

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *